BÍ QUYẾT CHIẾN THẮNG "MAI THÚY"
LÀM LẠI CUỘC ĐỜI
Trong bộ quần áo xộc xệch, Quang ngáp ngắn ngáp dài, tròng mắt sụp xuống, đưa tay gãi hai bên mép, tóp tép cái miệng như đang thèm thuồng một thứ gì đó. Mẹ anh giật mình. Bà tiến lại gần, lay đôi vai gầy guộc, giọng đầy sợ hãi:
– Trông mày nghi lắm Quang ạ… đừng nói với mẹ là mày dính vào mai thúy như thằng anh cả đấy nhé…
Quang im lặng. Nhưng bộ dạng ấy trả lời thay cho anh. Mẹ anh ngồi sụp xuống góc nhà, ánh mắt vô hồn, như nhìn thấy một tương lai mịt mù đang ập xuống gia đình mình.
Nhà ba anh em, anh cả n-g-h-i-ệ-n đã lâu, giờ đến lượt Quang. Quang sinh năm 1972, tên đầy đủ là Nguyễn Vinh Quang. Nhà giờ chỉ còn thằng út Hoàng chưa biết khi nào sa ngã. Bố làm thợ cắt tóc, mẹ làm công nhân nhà máy thảm len, gia đình sống chật vật ở quận Ngô Quyền, Hải Phòng – nơi nạn hút chích hoành hành suốt nhiều năm.
Năm 1996, mẹ Quang đưa anh vào Sài Gòn để uống thuốc c-a-i Me-tha-done. Trớ trêu thay, trở về, anh lại n-g-h-i-ệ-n luôn cả thuốc c-a-i mà mai thúy thì vẫn không dứt. Tích cóp được đồng nào, anh đều lấy đi để hút chích. Nếu không cho, thì dọa nạt, van xin, nói dối… miễn moi được tiền.
Nhiều đêm mẹ Quang khóc sưng cả mắt. Quang xót xa, cũng muốn bỏ, nhưng bỏ mai thúy đâu phải chuyện dễ. Rồi đến lượt Hoàng – đứa út – cũng n-g-h-i-ệ-n . Khác anh, Hoàng gan hơn. Khi gia đình không đủ tiền cho nó hút, nó nhập vào nhóm c-ư-ớ-p giật.
Một lần, Hoàng và đồng bọn nhắm vào một phụ nữ đang đèo con nhỏ. Thằng kia giục Hoàng:
– Phóng lên là mày giật gọn nhé!
Hoàng nhìn đứa bé chừng tuổi cháu mình, lắc đầu:
– Đàn bà tay yếu, lại đèo trẻ con. Giật một cái là tai nạn, tội nghiệp bỏ mẹ.
Đồng bọn chửi hắn đạo đức giả. Sau vụ đó, Hoàng bỏ đi ăn c-ư-ớ-p , nhưng lại trượt vào giới giang hồ: bảo kê, đ-â-m thuê c-h-é-m mướn… Một chút ánh sáng trong lòng vẫn còn, nhưng quá mỏng để giữ được đời mình.
Rồi ngày đó cũng đến. Công an ập vào nhà, còng tay Hoàng ngay tại chỗ. Bản án 4 năm tù khiến mẹ anh khóc cạn nước mắt. Ba đứa con trai, hai n-g-h-i-ệ-n , một đi tù… địa ngục chính là đây.
Quang muốn bỏ mai thúy nhưng bất lực. Anh nghĩ: lập gia đình biết đâu giúp mình c-a-i n-g-h-i-ệ-n . Ngoài cơn thèm thuốc, Quang cũng có nét bảnh trai, giọng ngọt, nên không khó tìm được người chịu lấy. Kết hôn xong, đúng như mong đợi, năm đầu hôn nhân, anh phấn chấn, chí thú lo làm ăn quyết tâm bỏ thuốc. Nhưng ý chí chỉ giữ được một năm. Mai thúy lại kéo anh xuống.
Vợ anh vừa làm gội đầu, vừa nuôi con, lại phải chịu đựng người chồng n-g-h-i-ệ-n ngập. Cô tìm đến chùa mỗi ngày, xem Tam Bảo là điểm tựa duy nhất. Mẹ Quang cũng vậy, sáng nào cũng lên căn gác xép tụng kinh, hồi hướng công đức cho ba đứa con trai lầm lỡ.
Quang nhìn mẹ ngày một già yếu mà tội nghiệp. Anh muốn báo hiếu, muốn làm lại cuộc đời, nhưng nhìn cái thân xác rệu rã của chính mình, anh không biết phải bắt đầu từ đâu.
Một buổi chiều, khi hai vợ chồng ngồi ăn cơm, vợ anh mở đĩa giảng kinh Vô Lượng Thọ của thầy Thích Giác Nhàn. Thường ngày Quang chẳng thèm để ý, nhưng lần này, từng lời từng chữ như xuyên thẳng vào anh:
“Người niệm Phật sẽ được Phật gia trì. Câu vạn đức hồng danh như viên minh châu giúp người ngu trở thành kẻ sáng.”
Quang sững lại. Anh tìm đọc kinh Vô Lượng Thọ, và từng câu kinh như đánh thức một thế giới khác trong tâm anh. Từ đó, anh bắt đầu tụng kinh, đọc sách Phật Pháp, cố gắng thực hành theo.
Và anh niệm Phật. Ngày nào cũng niệm.
– Nam Mô A Di Đà Phật… Nam Mô A Di Đà Phật…
Đi đường niệm, đi làm niệm, đạp xe cũng niệm. Có hôm anh niệm to đến mức cả phố ngoái nhìn. Rồi anh bỏ luôn thuốc c-a-i . Mỗi khi lên cơn thèm thuốc, anh lăn lộn trên giường, bấu víu hai bên tường, miệng không ngừng niệm Phật để áp đảo cơn n-g-h-i-ệ-n . Có lúc muốn lao ra ngoài tìm mai thúy, nhưng tiếng niệm Phật giữ anh lại.
Nhờ đọc kinh, anh hiểu: trước đây niệm niệm nghĩ đến thuốc phiện thì bây giờ niệm niệm nghĩ đến Phật. Đơn giản vậy, nhưng không phải ai cũng làm được. Ấy vậy mà Quang đã làm được.
Sau nhiều lần vật lộn giữa sống – c-h-ế-t – n-g-h-i-ệ-n – tỉnh, Quang bỏ được mai thúy. Một chuyện tưởng như không thể. Mẹ và vợ anh vỡ òa. Bao năm hồi hướng công đức cầu cho anh c-a-i n-g-h-i-ệ-n thành công, giờ đã có kết quả. Quang bắt đầu ăn chay, đi chùa, tham gia trợ niệm cho người lâm chung. Anh bước sang một đời sống mới.
Mấy năm sau, anh cả c-h-ế-t vì mai thúy. Hoàng ra tù nhưng n-g-h-i-ệ-n thì vẫn chưa bỏ được. Quang khuyên em niệm Phật, Hoàng cười khẩy, nghĩ anh mình “không bình thường” khi tụng kinh suốt ngày.
Nhưng Quang không nản. Anh kể cho Hoàng nghe những câu chuyện anh chứng kiến khi đi hộ niệm. Dần dần Hoàng cũng nhúc nhích một chút.
Một sáng, Hoàng lên cơn thèm, nhưng thay vì đi tìm thuốc, Hoàng lò dò lên gác, nằm cạnh mẹ đang tụng kinh. Cậu vật vã, lăn lộn, nhưng tiếng niệm Phật của mẹ cứ đều đều bên tai. Và kỳ lạ thay – Hoàng ngủ được.
Một kẻ đang lên cơn n-g-h-i-ệ-n mà ngủ được ư? Chuyện đó không thể. Nhưng nó đã xảy ra. Rồi cơn thèm thuốc giảm dần. Nhiều ngày liên tiếp, Hoàng kiên trì đấu tranh. Đến cuối cùng, cậu c-a-i n-g-h-i-ệ-n thành công – y như Quang.
Hoàng xúc động:
– Niệm Phật vi diệu thật đấy anh… Em tưởng đời mình nát rồi chứ, ai ngờ còn có ngày này.
Tự thân trải nghiệm, Hoàng phát tâm sâu sắc. Không cần ai bảo, cậu tự ăn chay, rồi xin tham gia ban hộ niệm chùa Đỏ.
Từ hai “con n-g-h-i-ệ-n ” nhiều năm, họ bước ra khỏi cánh cửa tử thần. Bình minh hé lên sau màn đêm tăm tối bao trùm cuộc đời họ và gia đình. Mẹ và vợ Quang không bao giờ ngờ rằng một gia đình tan nát như thế lại có ngày trở thành một gia đình Phật tử, lánh dữ làm lành.
Họ nguyện sống phần đời còn lại bằng tâm thế mới, một lòng hướng về Phật, cầu vãng sinh Cực Lạc.
(Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Nguyễn Vinh Quang trong chương trình Phật Pháp nhiệm màu)
Bạn thấy câu chuyện này như thế nào ? Nếu thấy hay, hãy bình luận một câu, ngắn gọn cũng được, để sau này, Facebook sẽ hiển thị các bài viết tiếp theo của tôi cho bạn. Cảm ơn bạn đã ở lại đến cuối!
________________
Tien Tran gởi