Thông tin
Các bài mới
Đức Phật ra đời vì hạnh phúc chư thiên và loài người vì thế có rất nhiều con đường đưa đến an lạc, giải thoát trong hiện tại, hạnh phúc và giải thoát trong tương lai. Sau đây là những bài pháp trong cả hai nguồn Kinh tạng Pali và Hán tạng cho thấy con đường đưa đến an lạc, thoát khổ đau rất dễ dàng, không tốn sức.
Trong hệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất là cảm động. Cũng như có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâu dày đối với song thân một cách thiết thực nhất. Có nghĩa là đức Phật đã chỉ bày cách báo ân chơn chánh, hợp đạo lý, có lợi ích trong hiện đời và mai sau.
Có hai anh em nhà nọ cùng làm việc trên một nông trại của gia đình. Người anh đã lập gia đình, còn người em vẫn còn độc thân. Mỗi khi kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc, hai anh em lại chia đều những gì mình đã làm được trong ngày, cả phần lúa gạo cũng như lợi nhuận.
Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi. Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý. Những bức thư ngắn nói về nhan sắc của người phụ nữ ấy sẽ được gửi lên, nếu lá thư nào làm cho nhà vua bị cuốn hút thì người con gái xinh đẹp ấy sẽ được diện kiến vua.
Bế đứa con trai vừa mới chào đời lên, bà mẹ nhè nhẹ đong đưa đôi tay và hát: Thương con mẹ thương con Yêu con mẹ yêu con Yêu suốt một cuộc đời Ðến ngày con lớn khôn... Ðứa bé càng lúc càng lớn lên. Khi được hai tuổi, nó chạy chập chững bước thấp bước cao nô đùa quanh nhà, lôi sách vở trên kệ xuống để nghịch phá. Nó bày đủ thứ đồ chơi ra sàn nhà. Nó khóc. Nó la. Và bà mẹ đôi lúc phải thốt lên: "Cái thằng này, con làm mẹ điên mất!".
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến.
Truyện kể rằng, khi hoàng hậu Vi Đê Hi mang thai thái tử, bà bỗng dưng nổi cơn nghén thèm ăn thịt sống. Các quan đại thần tiên đoán đây sẽ là một đứa trẻ đại nghịch và tâu vua cho phá thai. Nhưng tình phụ tử thiêng liêng đã ngăn ông làm điều này, ông nói dẫu sau này thái tử có giết ngài thì ngài cũng không oán trách bởi đó là giọt máu của mình.
Pháp âm
Pháp thoại
TÌM KIẾM
- Tu đạo là cần phải "quay trở lại". Nghĩa là gì ? Tức là phải nhường cho người việc tốt lành, còn mình thì nhận phần hư xấu. Xả "tiểu ngã" để thành tựu "đại ngã".
- Ðối với ma thì đừng khởi tâm thù nghịch. Hãy xem chúng như các bậc "thiện tri thức" trợ đạo cho mình.
- Người tu hành phải vì cắt đứt dòng sinh tử luân hồi, vì hoá độ chúng sinh, chứ không vì cầu cảm ứng mà tu đạo.
- Khi tu học phật pháp, điều thiết yếu là phải chân thật. Nơi mỗi hành động, cử chỉ, lời nói đều phải chân thật.
- Sống trong tự viện chúng ta phải biết tiếc kiệm mọi vật dụng. Có câu : "Giữ gìn vật của Chùa như bảo vệ tròng con mắt".
- Không thương và không ghét chính là nghĩa trung đạo.
- Chưa bao giờ có việc : "Ngày nay tu đạo thì ngày mai thành Phật. Mới cuốc một nhát đất, đâu có thể đào giếng nước ngay được. Tu hành là đem khối sắc mài thành cây kim. Khi công phu đầy đủ, thì tự nhiên sẽ thành tựu.
- Có câu : "Khi muốn làm người tốt, thì nghiệp báo hiện, khi muốn thành Phật, thì ma đến thử thách." Nếu không muốn trở thành người lành, thì nghiệp báo không tìm đến. Càng quyết chí làm người lành (tu hành) bao nhiêu thì nghiệp báo càng tìm tới tấp bấy nhiêu để đòi chúng ta thanh toán nợ nần cho rõ ràng.
- Phật và ma chỉ khác nhau nơi một tâm niệm : Phật thì có tâm từ bi, còn ma thì có tâm tranh hơn thua.
- Người thật sự biết cách tu hành thì nhất cử nhất động đều là tu cả.
- Tu đạo cần phải tập dại khờ. Càng dại khờ bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Dại khờ cho đến lúc buông xả muôn việc thì vọng tưởng sẽ không còn nữa.
- Người tu đạo cần phải nhẫn những gì mà người khác không] thể nhẫn, nhường nhịn những gì mà người khác không thể nhường nhịn, ăn mặc những gì mà kẻ khác không thể ăn mặc. Nói chung phải thọ nhận những gì mà người khác không thể thọ nhận.
- Khi chúng ta tu đạo, việc quang trọng nhất là không tranh, nghĩa là không cùng với người khác tranh đua hơn thiệt, hay tranh về tốt xấu hoặc về việc đúng sai của kẻ khác.
- Tu hành là phải tu dưỡng dại khờ. Tu hành càng khờ thì càng tốt, khờ đến gì cũng chẳng biết, một chút vọng tưởng cũng chẳng có.
- Kẻ địch của sự tu đạo là ai ? Chẳng phải là ma vương, mà là tâm ích kỷ. Nếu dụng tâm ích kỷ thì chẳng có việc gì thành công, cũng thuộc về hư vọng.
- Nếu mỗi ngày thành tâm trì tụng Chú Ðại Bi thì dù bệnh AIDS (ái tử bệnh) hoặc bệnh cancer (ung thư) cũng chẳng sợ, nhưng phải thành khẩn.
- Hiện tại chúng ta may mắn có được thân người. Nếu khôngà biết dùng thân người để tu hành thì đợi đến khi nào mới chịu tu ? Chỉ e đến lúc mất thân nầy rồi, dù có muốn tu hành thì đã quá muộn màng !
- Dùng lưỡi để thuyết pháp thì tích luỹ công đức. Ngược lại nếu dùng lưỡi để nói chuyện thị phi thì thì tạo nghiệp xấu. Thay vì thuyết pháp mà lại nói chuyện thị phi vô nghĩa, chính là tạo 1.200 tội lỗi.
- Sống trên thế gian nầy, chúng ta phải luôn luôn làm việc lành. Còn hơi thở và sức lực thì chúng ta nên làm việc lành để tích luỹ công đức.Trong đời nầy chúng ta đừng dựa vào căn lành đã trồng trong những kiếp trước mà hưởng hết phước báo.
- Nếu tâm tham lam tràn trề không biết đủ thì tương lai sẽ bị đoạ vào địa ngục. Nếu từ sáng đến tối với tâm giận dữ nặng nề thì sẽ trở thành ngạ quỷ. Nếu tâm ngu si quá nặng, chỉ làm những việc ngu xuẩn thì sẽ trở thành súc sinh.
- Người chân chánh khai ngộ thì không bao giờ nói mình đã khai ngộ. Các bậc Thánh nhân xuất hiện nơi thế gian tuyệt đối không tiết lộ chân tướng. Phàm là những kẻ tự xưng là Phật hay Bồ Tát đều là hạng tà ma.
- Mỗi người đều có ba tên giặc phiền não ở trongà tâm, đó là tham lam, sân hận và si mê. Chúng ta không cần tiêu diệt chúng mà chỉ cần chuyển hoá chúng thành những hạt giống bồ đề.
- Việc thành Phật vốn không phải dễ dàng ! Chưa chặt đứt tâm tham dục mà mong thành Phật, thì không bao giờ có. Người thời nay đều thích cầu may, thích đi đường tắt, nên dễ dàng bị những việc huyền ảo lạ kỳ lôi cuống và bị mê hoặc rồi lạc vào lưới ma.
- Khoái lạc chân chính là chẳng mong cầu gì nữa, đến chỗ chẳng mong cầu gì nữa thì sẽ hết lo. Bạn chẳng có mong cầu bất cứ thứ gì thì đó mới là khoái lạc thật sự, an ổn tự tính thật sự.
- Tại sao hiện nay trên thế giới đầy dẫy những tội lỗi do thanh thiếu niên gây ra ? Vì những bậc cha mẹ chỉ lo sinh con chứ không chăm sóc, dạy dỗ.
- Trẻ con không phải sinh ra là hư xấu đâu. Chỉ bởi vì chúngà không được dạy dỗ mà ra. Vì thế làm cha mẹ phải coi việc giáo dục con cái là cấp thiết quan trọng nhất. Cho dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng không có giá trị bằng dạy dỗ con cái cho tốt.
- Tâm tham của chúng ta là cái hố không đáy; nó cao hơn trời, dày hơn đất và sâu hơn biển, nên mãi mãi không bao giờ lấp đầy nó được.
- Người không có đạo đức mới là kẻ nghèo cùng.
- Nếu có người đến cầu pháp, tôi sẽ bảo họ nên ăn ít, mặc ít và ngủ ít một chút. Vì mặc ít thì tăng phước, ngủ ít thì tăng lộc và ăn ít thì tăng thọ.
- Con người sống không phải vì miếng ăn, mà sống để làm lợi ích cho xã hội, ban phước đức cho nhân dân và hỗ trợ cho thế giới.
- Nếu Còn chấp trước thì đó là tâmà người thế tục, nếu chẳng chấp trước thì đó là tâm đạo.
- "Phiền não tức bồ đề", nếu biết cách tu hành thì phiền não tức là bồ đề, bằng ngược lại thì bồ đề biến thành phiền não.
- Người tu hành phải tu tướng vô ngã, tu đến cảnh giới chẳng còn cái ta, thì nhẫn chịu được hết tất cả, bất cứ cảnh giới gì đến, tâm đều an nhiên bất động và tâm thanh tịnh giống như hư không.
- Tại sao nói dối ? Vì sợ mình mất quyền lợi và bị thua thiệt.
- Giữ năm giới và làm mười điều lành, thì sẽ sinh về cõi trời cõi người. Nếu còn tham lam, sân hận, và si mê thì sẽ sinh về ba đường ác.
- Tu học Phật pháp chính là tuà học việc không làm đau khổ phiền não cho kẻ khác.
- Bất cứ tu pháp môn gì, phải có tâm nhẫn nại thì sự tu hành mới mong thành tựu. Bằng ngược lại thì không thể thành tựu bất cứ pháp môn gì.
- Tại sao chúng ta không nhận ra cội gốc và bộ mặt thật của chính mình ? Vì chúng ta chưa xả bỏ tâm chấp cái ta, và tâm ích kỷ của chính mình.
- Người chân chánh tham thiền là người chân chánh niệm Phật. Ngược lại người chân chánh niệm Phật, cũng là người tham thiền. Người chân chánh trì giới, cũng là người chân chánh tham thiền.
- Cờ bạc thì tạo nghiệp nặng. Bố thí thì tích luỹ công đức. Ngồi thiền thì trừ ngu si, phát sinh trí huệ.
- Thọ khổ thì hết khổ, hưởng phước thì hết phước.
- Chủ yếu chúng ta nghiên cứu Phật Pháp là gì ? Cần nhất là không khởi vọng tưởng, thu nhiếp thân tâm. Thu nhiếp thân tâm lại với nhau, không tưởng đông, không nghĩ tây, không nghĩ về quá khứ, cũng không nghĩ hiện tại, cũng không nghĩ về vị lai. Một lòng một dạ nghiên cứu Phật pháp. Như thế thì bạn chẳng có phiền não gì cả, chẳng có lo âu gì cả. Tại sao bạn có phiền não ? Vì việc gì bạn cũng nhìn chẳng thấu, buông chẳng đặng, thấy việc nầy cũng quan trọng, thấy việc kia càng quan trọng hơn. Sự quan trọng đó sẽ sinh ra tâm chấp trước. Có tâm chấp trước thì có phiền não sinh ra. Do đó chúng ta là người nghiên cứu Phật pháp, thì đừng có tâm chấp trước, đừng có tâm chấp trước nào cả.
- Người tu hành mà không thể nhẫn nại, chẳng có công phu nhẫn nại, thì tất cả các pháp môn, bất cứ tu hành đến trình độ nào, cũng sẽ không thành tựu, đồng thời sẽ càng biến thành ngu si.
- Trẻ con không phải sinh ra là hư hỏng đâu. Chỉ bởi vì chúng không được dạy dỗ mà ra. Vì thế, bậc làm cha mẹ phải coi việc giáo dục con cái là cấp thiết quan trọng nhất. Cho dù kiếm được bao nhiêu tiền, cũng không có giá trị bằng dạy dỗ con cái cho tốt.
nh điển hình
Kinh sách mới
Nếu người không có căn lành, thì đừng nói đến tụng niệm, dù ba chữ « Chú Lăng Nghiêm » cũng không nghe được, cũng không có cơ hội nghe được. Các vị bây giờ dùng máy vi tính tính thử xem, dùng thần não của bạn tính thử xem, hiện tại trên thế giới nầy, người tụng Chú Lăng Nghiêm nhiều, hay là người không biết tụng Chú Lăng Nghiêm nhiều ? Người nghe được tên Chú Lăng Nghiêm nhiều ? Hay là người không nghe được tên Chú Lăng Nghiêm nhiều ? Cho nên các vị đừng xem mình là người rất bình thường, bạn đã nghe được Phật pháp, đây đều là trong vô lượng kiếp về trước đã từng gieo trồng căn lành, đắc được diệu pháp thâm sâu vô thượng, các vị đừng để pháp môn nầy trôi qua.
Bộ Kinh Hoa Nghiêm nầy còn gọi là Kinh Pháp Giới, cũng gọi là Kinh Hư Không, tận hư không khắp pháp giới, chẳng có một nơi nào mà chẳng có Kinh Hoa Nghiêm ở đó. Chỗ ở của Kinh Hoa Nghiêm tức cũng là chỗ ở của Phật, cũng là chỗ ở của Pháp, cũng là chỗ ở của Hiền Thánh Tăng....
Pháp giới, làm thế nào có thể vào ? Có thể ra ? Pháp giới nầy vốn là vô sở bất tại, vô tại vô bất tại, tức chẳng ra, cũng chẳng vào. Tại sao lại nói « Phẩm vào pháp giới » ? Nghĩa là nói phẩm vào pháp giới nầy, tức là nói phẩm pháp giới nầy. Do đó nói phẩm pháp giới nầy, khiến cho chúng sinh biết, để có thể cùng với pháp giới nầy hợp mà làm một, hai mà chẳng hai, cho nên nói « Phẩm Vào Pháp Giới ».... 
Bấy giờ, Thiện Tài đồng tử ở chỗ thiện tri thức, khởi tâm rất tôn trọng, sinh sự hiểu biết rộng lớn thanh tịnh. Thường nghĩ đại thừa, chuyên cầu trí huệ của Phật. Nguyện thấy chư Phật, quán cảnh pháp giới, trí huệ không chướng ngại, thường hiện ở trước, quyết định biết rõ:...
Bấy giờ, Thiện Tài đồng tử ở chỗ Dạ Thần Hỉ Mục Quán Sát Chúng Sinh, nghe môn giải thoát Phổ hỉ tràng, tin hiểu hướng vào, biết rõ tuỳ thuận, suy gẫm tu tập. Nhớ hết những lời dạy của thiện tri thức, tâm không tạm xả, các căn chẳng tán, một lòng muốn gặp được thiện tri thức. Siêng cầu khắp mười phương không giải đãi....
Thiện nam tử! Nên giữ gìn tâm thành, tức là không tham tất cả cảnh giới sinh tử. Nên trang nghiêm tâm thành, tức là chuyên tâm hướng về cầu mười lực của Như Lai. Nên tịnh trị tâm thành, tức là rốt ráo đoạn trừ tham sẻn, đố kị, xiểm nịnh, gian dối. Nên mát mẻ tâm thành, tức là suy gẫm thật tánh tất cả các pháp...
Bộ Kinh Hoa Nghiêm nầy, là vua trong các Kinh Phật, cũng là vua trong vua. Kinh Diệu Pháp Liên Hoa cũng là vua trong các Kinh, nhưng không thể gọi là vua trong vua. Bộ Kinh Hoa Nghiêm Đại Phương Quảng Phật nầy, là vua trong vua, là bộ Kinh dài nhất trong Kinh điển đại thừa mà đức Phật nói, nhưng thời gian nói không dài quá, chỉ trong hai mươi mốt ngày, thì đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói xong bộ Kinh Hoa Nghiêm nầy...