Số là tui có cô bạn gái người gốc Bắc kỳ, được Cha Mẹ đặt cho một cái tên cúng cơm rất đẹp, Đái thị Xinh Xinh, (bên nội của cô ta chính là họ hàng của nhà thơ Đái Đức Tuấn).
Ấy thế mà cô ta có được yên thân với lũ quỷ bạn học cùng lớp đâu.
Cô rất đau khổ vì cái tên của mình trong suốt những năm tiểu học. Ngày nào cũng bị các bạn đem cái tên của cô ra trêu cợt để làm trò đùa, như là con Đái nầy, con Đái nọ, Đái mà xinh cái gì, con nhỏ nầy khai quá v.v ...
Bẳng đi một thời gian, sau năm 1975, đám nhóc tì tụi tui năm xưa tình cờ gặp lại nhau tại California, ở tuổi thất tuần, trong số nầy cũng có mặt vợ chồng cô Đái tên Xinh Xinh.
Hôm gặp nhau, bạn bè ai cũng vui vẻ giành nhau nhắc lại chuyện cũ, và đương nhiên phải có câu chuyện cô bạn họ Đái ...
Thiệt là “chạy Trời không khỏi nắng”, cô ta vừa cười, vừa than ...
Cái số của Xinh nó không xinh chút nào, các bạn biết không, sau khi được chồng bảo lãnh sang Mỹ đoàn tụ, mình thi đậu vô Quốc tịch, họ cho mình được đổi tên, mình tính không đổi, nhưng tên của mình người Mỹ họ phát âm nghe không rõ, nên mình quyết định thay tên XINH XINH thành một tên Mỹ là Cindy, và từ đó mình bắt đầu có tên mới: Cindy Đái.
Có một lần ngồi chờ nhận Va li bị lạc tại phi trường, họ kêu tên mình mãi mà nào mình có hay biết chi!
- Có ai Xin Đi Đái không ? Ai là Xin Đi Đái ?
Thiệt là “Quỷ tha ma bắt“ cho mình, ở trong VN đã khổ vì cái họ Đái, cho đến nửa thể kỷ sau, ra nước ngoài ngỡ rằng sau khi đổi tên sẽ được yên thân.
Ai dè qua tới Mỹ, lại còn khổ thêm vì cái tên Cindy Đai ... của một người Mỹ gốc Mít!
Van Nguyen
____________
Đỗ Hứng gởi