TẠI SAO ỦNG HỘ TRUMP
Kẻ này may mắn trốn thoát VC ngày cuối cùng, đến Mỹ sống từ hơn nửa thế kỷ qua, từ tháng 5/1975, đã trải qua 9 đời tổng thống Mỹ: DC có, CH có. Giỏi có, tệ không thiếu.
Một cách tóm gọn và rất chủ quan:
TT Ford CH: một công chức lờ mờ, vào ghế TT nhờ đúng một người 'bầu': Nixon cố tình bổ nhiệm với hy vọng Ford quá tệ không ai dám bứng Nixon để Ford thay thế; chẳng để lại dấu ấn đáng kể gì ngoại trừ việc ân xá cho Nixon gây tranh cãi bất tận. Tuy nhiên, TT Ford có công lớn với dân Việt là đã mở cửa cho dân Việt vào Mỹ tỵ nạn VC.
TT Carter DC: một người nhân ái, hiền lành, tuy cũng giỏi đóng tuồng, là phản ứng ngược của dân Mỹ quá chán ngán với ma đầu Nixon. Carter làm nhầm nghề, thành tổng thống tệ nhất lịch sử Mỹ, mang lại đại họa chính trị, kinh tế và cả đối ngoại cho Mỹ.
TT Reagan CH: một tài tử xi-nê-ma hạng xoàng, nhưng biến thành một trong những tổng thống vĩ đại: vực nước Mỹ từ trong yếm thế, suy yếu, mất niềm tin, trở nên đại cường diệt họa cộng sản cho cả thế giới, mang lại thống trị của đạo đức bảo thủ trên cả nước Mỹ trong hơn 3 thập niên.
TT Bush cha CH: thừa hưởng uy danh Reagan, là một công chức tầm thường, không để lại dấu ấn gì ngoài việc mang tội nói láo, đình đám hứa không tăng thuế -"Read my lips"- để rồi phải tăng thuế thật.
TT Clinton DC: mở màn cho một thế hệ tổng thống mới, thực tiễn, bình dân, kéo cái chức vị tổng thống từ trên mây xuống đất, không còn được dân Mỹ tôn kính nữa vì tổng thống mà lại lem nhem tình dục hạ cấp; cấp tiến nhưng không bị trói buộc trong ý thức hệ cuồng tín cực đoan.
TT Bush con CH: một tổng thống 'số ăn mày', giỏi làm 'bạn nhậu' thân thiết với tất cả, nhưng lại lãnh nhiều đại họa lớn hơn tầm tay quá nhiều, từ chiến thắng khó khăn nhất để vào Tòa Bạch Ốc ngay từ đầu, tới khủng bố 9/11, qua thiên tai bão lụt nhiều nhất và lớn nhất lịch sử, cuối cùng tới đại khủng hoảng tài chánh và gia cư 2008.
TT Obama DC: mở màn cho chuyện không tưởng: tổng thống da đen đầu tiên; dẻo lưỡi, cấp tiến cực đoan, để lại cho hậu thế một gia tài tưởng tốt mà thật tai hại là Obamacare.
TT Biden DC: một đại họa lớn nhất lịch sử Mỹ; tham vọng hơn người nhưng lờ mờ, yếu đuối, nhu nhược, bị chính các đồng chí DC kéo xuống. Dân Việt không bao giờ quên những biểu quyết chống quân viện cho VNCH, chống cứu giúp dân Việt tỵ nạn VC của Biden khi còn là thượng nghị sĩ.
Và hiện nay, TT Trump của CH, mà ta xét kỹ hơn, qua 6 năm làm việc (chưa hết, còn 2 năm nữa).
Kẻ này phải khẳng định ông Trump là một tổng thống quái lạ nhất lịch sử Mỹ: chưa bao giờ tham gia chính trị, chưa bao giờ có nhu cầu danh tiếng cá nhân, quyền lợi vật chất, quyền lực chính trị, do đó có vẻ bất cần để ý tới hậu quả chính trị, muốn làm gì là làm, hành xử tuyệt đối không giống bất cứ một tổng thống nào của Mỹ. Thay vì ngồi nhà hưởng nhàn, tiêu tiền, thì ông lao đầu vào chính trường, nhận lương một đô một năm, để thức trắng đêm lo chuyện thiên hạ, nghe chửi rủa tệ hại nhất, lại còn bị đe dọa tính mạng.
Tính ngang tàng phách lối bất cần đời của Trump đưa đến tình trạng gây phân hoá, tranh cãi sôi nổi nhất, tôn sùng vô lý mà chống đối còn vô lý hơn. Chính trị là nghệ thuật tạo đồng thuận. Ở đây có lẽ Trump -không phải chính trị gia- đã đi quá xa khi coi thường đồng thuận quá mức.
Thế đấy nhưng Trump lại để lại dấu ấn chính trị lớn hơn bất cứ tổng thống tiền nhiệm nào khác trong thời cận đại, kể cả Reagan. Nếu TIME cần một 'Người của Thế Kỷ' -Person of the Century-, hiểu theo nghĩa tốt cũng như xấu, có lẽ Trump xứng đáng nhất.
TRONG NƯỚC
Nhìn chung những chuyện lớn, bỏ qua những chi tiết hay chuyện nhỏ linh tinh, lịch sử sẽ ghi nhận dấu ấn vĩ đại của TT Trump.
1. Giảm thuế cho tất cả
Đọc lịch sử Tầu, mỗi lần có vua mới, thì dân thường được giảm hay miễn thuế để ăn mừng. TT Trump có lẽ đọc sách Tầu nhiều, nên ngay trong năm đầu nhậm chức, 2017, đã ra luật giảm thuế cho cả nước. Nghiêm chỉnh mà nói, không phải Trump bị ảnh hưởng của sách Tầu, mà qua kinh nghiệm sống và kinh doanh bản thân, Trump thấy rõ người dân đã phải đóng thuế quá nhiều, với tiền thuế thu hút mất phần không nhỏ tiền người dân được xài cho cá nhân và cho gia đình, hay tiền các công ty có thể đầu tư vào kinh tế để phát triển đất nước, tạo công ăn việc làm cho dân.
Quá nhiều tiền bị tịch thu bằng sức mạnh của Nhà Nước pháp trị để nuôi một Nhà Nước vú em bao đồng và nuôi tham nhũng.
Một mặt giảm thuế để dân có thêm tiền, mặt khác tăng thuế quan để khuyến khích sản xuất quốc nội, kinh tế phát triển mạnh. Cả nước bị hù dọa sẽ gặp khủng hoảng kinh tế vĩ đại, nhưng chờ mãi vẫn chẳng ai thấy khủng hoảng gì.
2. Tinh giản hóa guồng máy hành chánh
Đảng DC từ xưa tới nay đã có thành tích đẻ ra một guồng máy hành chánh cực cồng kềnh nặng nề với hàng hà sa số công chức ngồi ngáp, chế ra hàng vạn thủ tục hành chánh để biện minh cho cái ghế mình đang ngồi, đồng lương mình đang lãnh. Càng nhiều quan chức, thì càng nhiều luật lệ thủ tục rườm rà tốn kém, cản đường ngăn lối, rồi đưa đến càng nhiều phung phí, gian tham, ăn cắp, biển thủ,... Chỉ trong thời gian hai năm qua, chính quyền Trump đã khui ra bạc tỷ phung phí, thất thoát, ăn cắp, gian lận tiền thuế người dân è cổ ra đóng.
3. Thanh lọc di dân lậu
Di dân lậu là một gánh nặng thực tế thật vô lý trên lưng dân Mỹ. Họ vào Mỹ bất chấp luật, trở thành gánh nặng xã hội, y tế, giáo dục, an ninh công cộng và tài chánh khổng lồ.
Đại họa di dân lậu tràn vào Mỹ đã hại nước Mỹ cả mấy chục năm qua, không phải là một thứ bệnh ngoài da mà đó là ung thư giết dần giết mòn cả xứ này. Vì thuốc phải uống quá đắng nên không chính trị gia nào dám làm bác sĩ ra toa, mà chỉ còn là những loại người sợ than hồng cháy tay nên lo ném cục than qua người khác cho nhanh.
Xứ Mỹ này là xứ của sự thống trị của lá phiếu. Chiếm phiếu luôn luôn là mục tiêu tối hậu của mọi quyết định chính trị bất kể trong đảng DC hay CH. Thể chế mang tiếng dân chủ thực tế chỉ là thể chế mỵ dân. Miệng nói, tay đếm phiếu, đó là mô thức hoạt động -modus operandi- của chính khách.
4. Chặn đứng bệnh 'Thức Tỉnh' xã nghĩa, cứu lối sống đạo đức bảo thủ
Biden đã bị cánh cực tả xỏ mũi, với kỳ vọng mang nước Mỹ xuống hố xã nghĩa cho nhanh. Bắt đầu từ những biện pháp 'thức tỉnh' chẳng những quái dị mà còn cực hại như:
- xóa bỏ biên vực giới tính, khiến con người trở thành chẳng người cũng chẳng đười ươi;
- trẻ con trở thành công cụ xã hội của đám thầy cô xã nghĩa trong khi bố mẹ bị giáng xuống vai trò vú em nuôi ăn nuôi mặc con cái, chỉ có thầy cô mới là những người được quyền dạy dỗ chúng theo đường hướng ý thức hệ của thời thế;
- chủ trương cộng sản hóa xã hội, không phải qua đấu tranh giai cấp đã thất bại, mà qua chính sách 'thức tỉnh', biến đổi con người từ tư duy nền tảng, từ ngày còn trẻ con thơ dại, qua thời học sinh, sinh viên học vào đời.
May mắn cho nước Mỹ, 'trời đã sinh Biden, lại còn sinh Trump', chặn được nước Mỹ khỏi lao xuống vực thẳm xã nghĩa rồi cộng sản.
NGOÀI NƯỚC
Ông thần ba đầu sáu tay Trump chẳng những muốn thay đổi tận gốc cả nước Mỹ, mà còn bung ra những chính sách và biện pháp thay đổi hoàn toàn cuộc diện chính trị cả thế giới.
Một lần nữa, bỏ qua những chi tiết lặt vặt, với thế giới, dấu ấn TT Trump để lại cũng không nhỏ chút nào.
1. Thay đổi tận gốc chính sách đối ngoại
TT Trump đã viết lại chính sách đối ngoại của Mỹ, có thể tóm gọn lại trong vài điểm nền tảng:
Nước Mỹ cũng như tất cả các nước khác, không có bạn hay thù lâu dài, chỉ có đối tác ngồi với nhau trong tương quan quyền lợi nhất thời;
Tất cả những tổ chức, liên minh quốc tế -bất kể chính trị, quân sự hay kinh tế- chỉ có lợi cho các cường quốc, gây hại cho các nước nhỏ bị xử ép; các liên minh này cần phải giải thể, thay thế bằng những hợp tác song phương dựa trên công bằng và tương quan quyền lợi;
Mỹ phải ưu tiên lo cho Mỹ, không can thiệp vào chuyện nội bộ bất cứ nước nào, không cần biết những chuyện độc tài hay dân chủ, tôn trọng nhân quyền hay không, khó khăn nội bộ của mỗi xứ,... Nhưng không dung túng cho kẻ thù muốn hại nước Mỹ.
2. Vạch rõ mối đe dọa của Tầu đỏ
Từ những ngày cải cách của Đặng Tiểu Bình, qua các lớp lãnh đạo tiếp theo, con mèo Tầu cộng đã và đang thành công lớn, bắt rất nhiều chuột, tiếp tục lầm lũi trên con đường xâm chiếm thế giới, không phải bằng các cuộc chiến 'biển người' ngu xuẩn của Mao nữa, mà bằng phát triển ảnh hưởng chính trị và kinh tế, bằng mậu dịch qua việc xuất cảng hàng loạt hàng nhái, hàng giả, hàng độc hại, hàng rẻ tiền ra cho dân nghèo để thống trị thế giới, kể cả Mỹ qua các chinatown khắp nước Mỹ.
Cái công lớn của Trump là đã đưa mối nguy Tầu đỏ ra ánh sáng để Tầu cộng không còn lẳng lặng bò tới mà không ai biết nữa. Tham vọng của Tầu đỏ đã được Trump rọi đèn pha rõ ràng cho cả thế giới thấy.
Đi xa hơn nữa, Trump cũng đã vạch ra cho cả thế giới thấy Tầu đỏ đang tìm cách gặm nhấm phá Mỹ như thế nào, bằng những phương cách nào. Và ông cũng đã không ngại tung ra những biện pháp ngăn chặn cần thiết. Trong chính sách đối ngoại, những tuyên bố cũng như việc làm cụ thể của TT Trump, từ Canada tới Venezuela, Panama, Greenland, và bây giờ Iran, tất cả đều chỉ nhằm đúng một mục đích: chặn Tầu đỏ, giúp thế giới và nhất là bảo vệ Mỹ. Thông điệp không thể nào rõ ràng hơn: Trump sẽ nỗ lực bằng mọi giá chặn Tầu đỏ chiếm Mỹ. Cuộc viếng thăm TC mới đây của Trump, chính là dịp để Trump đích thân mang thông điệp cảnh báo đến tận nhà Tập.
Sau khi Trump đã vạch ra và cảnh cáo nguy cơ tai hại của Tầu cộng và chủ nghĩa cộng sản, Trump sẽ lo chặn Tầu cộng gặm nhấm Mỹ, còn những xứ khác, muốn làm gì là chuyện của họ, Trump sẽ ngó lơ, nhưng sẽ ra tay ngay nếu họ làm tay sai giúp Tầu đỏ hại nước Mỹ. Venezuela và Iran là những thực tế cả thế giới cần nhìn và hiểu cho rõ nguyên nhân và mục đích việc làm của Trump. Panama đã khôn ngoan học được bài học. Canada và Greenland cần lưu ý. Đừng lo Trump sẽ thả TQLC xuống Toronto -hay Đà Nẵng-. Nhưng cũng đừng coi thường ông thần Trump, dám nói mà cũng dám làm. Bằng những chiêu bất ngờ nhất.
3. Đánh Iran
Cuộc chiến đánh Iran còn đang tiếp diễn. Đã có quá nhiều bàn ra tán vào, khỏi cần bàn thêm. Dưới cái nhìn của kẻ này, đánh Iran là dùng 1 mũi tên bắn ít nhất 4 con nhạn:
- diệt mối nguy chiến tranh nguyên tử trong kho dầu của thế giới;
- chặn đứng chính sách bành trướng của Tầu cộng qua chư hầu ủy nhiệm;
- kéo Liên Âu vào vòng lệ thuộc Mỹ về năng lượng trong lâu dài;
- giúp phát triển kỹ nghệ năng lượng, sản xuất và bán dầu Mỹ.
Chính sách này dĩ nhiên đã không được nhiều xứ ủng hộ: Iran chống, cùng với Tầu cộng, 'đồng minh' Liên Âu, cả khối cấp tiến Mỹ muốn xóa bỏ kỹ nghệ dầu hỏa cũng chống.
Nhưng hiển nhiên đa số dân Mỹ hiểu vấn đề, không mù quáng vì phe đảng, lại ủng hộ.
Vấn đề là mục tiêu của TT Trump càng lớn vì quá tự tin thì càng gặp nhiều khó khăn, có khi quá tầm tay. Cuộc chiến còn dở dang, ta bình tĩnh chờ xem.
4. Thay đổi quy mô quan hệ Mỹ với thế giới và cả 'đồng minh'
Đặc điểm quan trọng, đáng lưu ý là TT Trump đã thẳng tay giết chết con bò Mỹ. Con bò mà cả thế giới từ cả thế kỷ nay, xúm vào vắt sữa tới gần chết khô, đã bị Trump giết không còn vết tích.
Quan hệ Mỹ với Âu Châu thật sự là quan hệ 'cứu giúp' sanh ra trong thời hậu chiến, không phải quan hệ đồng minh ngang cơ. Bây giờ, 80 năm sau, đã không còn hợp thời, không còn căn bản lý thuyết và thực tế. Chỉ là Âu Châu tiếp tục khai thác sự 'cứu giúp' không còn cần thiết, trong khi Mỹ chấp nhận bị vắt sữa, coi như đó là cái giá phải trả để duy trì sự thống trị của Mỹ trên Âu Châu. Thế chiến chấm dứt gần một thế kỷ rồi, các xứ Liên Âu đều đã trở thành đại cường kinh tế; khối Liên Âu phải có khả năng tự túc tự cường về kinh tế cũng như quốc phòng, chấm dứt việc vắt sữa con bò Mỹ, đó là chính sách nền tảng của Trump.
Thực tế mà nói, những đòi hỏi của TT Trump đã được các chuyên gia nghiêm chỉnh nhận định đó là những biện pháp thực sự giúp Âu Châu. Giúp họ đứng vững hơn trên hai chân của họ thay vì tiếp tục chui dúi dưới váy Mỹ. Khi các quốc gia Tây Âu gia tăng ngân sách quốc phòng, kêu gọi thành lập lực lượng quân sự riêng, độc lập với Mỹ,... thì đó là những biện pháp cần thiết, cần thực hiện vì rất tốt cho Tây Âu chứ không có gì hại.
Với các nước chậm tiến đã dành được độc lập, họ đã được trợ giúp bạc tỷ đô từ gần cả thế kỷ nay. Ở đây, không phải là vấn đề nhân đạo, mà là khuyến khích tinh thần ỷ lại và giúp tham nhũng. Giải pháp cho các nước gặp khó khăn đó không phải là thêm bao thuốc, thêm bao gạo từ USAID khi trương mục ngân hàng bên Thụy Sỹ của các tổng thống mấy xứ 'nghèo' có bạc triệu đô.
TT Trump không chấp nhận cái hiện thực vô lý đó nữa, và đòi thay đổi, vì Trump không cần thống trị xứ nào nên không cần trả bất cứ giá nào. Từ đó tất nhiên đã bị những xứ chịu thiệt thòi -nghĩa là cả thế giới- chống đối và chỉ trích vì mất quyền lợi.
Những thay đổi kinh thiên động địa trên của TT Trump chỉ là những việc ông đã làm trong hai năm đầu của nhiệm kỳ bốn năm thứ nhì. Những việc gì ông sẽ làm trong hai năm tới, chẳng ai đoán biết trước được. Càng nhìn vào những thành quả cụ thể trên, càng thấy rõ những lý do nên ủng hộ TT Trump để nước Mỹ hùng mạnh lại, đúng chủ trương Make America Great Again, trong khi cũng càng thấy rõ những bôi bác, sỉ vả, miệt thị chống Trump trở nên những chiêu võ phe đảng vô nghĩa, trẻ con, của những người thua cuộc.
Câu hỏi lớn ra ngoài việc thích ghét cá nhân: TT Trump làm đúng hay sai?
Trong chính trị, không có đúng cũng chẳng có sai. Trong thể chế dân chủ kiểu Mỹ, cùng ý với đa số dân là đúng, được quyền làm, hay hướng dẫn sao cho đa số dân chấp nhận là có quyền làm, đơn giản là vậy.
Tất cả những gì Trump muốn làm, chẳng có gì là bí mật khi Trump công khai thông báo cho tất cả khi còn vận động tranh cử. Ông được bầu hiển nhiên trong sự hiểu biết, chấp nhận và ủng hộ của đa số dân Mỹ. Và ông đã giữ lời hứa trên căn bản, tuy không thực hiện được hết.
Nhưng cách Trump làm thì sao, có đúng không? Có quá mạnh tay hay quá nhẹ tay không? Khi bầu cho Trump người ta chỉ bầu cho mục đích cuối cùng mà Trump đã hứa hẹn, không ai bầu cho cách Trump làm thế nào. Thật ra, câu hỏi Trump mạnh tay hay yếu tay là câu hỏi thừa. Ngay từ khi Trump vừa xuất hiện trên chính trường, không một ai nghĩ Trump là tay ển ển sìu sìu, vừa đánh vừa run...
Kẻ này ủng hộ TT Trump một cách chín chắn, có căn cứ vững chắc, không theo thời tiết, không theo chiều gió, không có gì hối tiếc. Vì phải ngưng ngang trong khi Trump vẫn còn đang đi tới, chưa hết đoạn đường, kẻ này chỉ có thể cầu chúc Trump thành công mỹ mãn, vực nước Mỹ mạnh lại như chưa bao giờ thấy.
* * *
DĐTC kết thúc cuộc hành trình hai chục năm bằng 2 bài, tuần rồi là bài về Hội Chứng Cuồng Chống Trump, và tuần này là bài về Tại Sao Ủng Hộ Trump. Tại sao lại chia tay với cộng đồng bằng hai bài về Trump? Việc không ai chối cãi được là hiện nay, TT Trump đã có một vai trò và ảnh hưởng thống trị trọn vẹn chính trường, kiểu như tất cả mọi chuyện bất kể tốt xấu đều xoay quanh 'hành tinh' Trump, do đó, DĐTC không thể không bàn về Trump khi viết về chính trị Mỹ.
Dù sao thì một cá nhân Trump đến rồi đi thôi. Vấn đề là dấu ấn Trump để lại cho nước Mỹ, tốt hay xấu, có lợi hay hại cho Mỹ. Quan điểm của cá nhân VL và DĐTC -trong đó có quan điểm của một khối không nhỏ dân Việt tỵ nạn CS- rõ hơn ban ngày, đã được tái xác nhận trong những bài cuối trước khi chia tay cùng quý độc giả.
Việc đáng nói là ít nhất trong hai năm tới -nếu chưa đi hầu ông bà!- kẻ này có quyền ngủ ngon vì biết chắc ông thần Trump vẫn còn ngồi đó bất chấp đám bệnh hoạn DTS la ó cỡ nào.
* * *
NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY!
Tuần rồi, DĐTC đã viết thư ngỏ 'tâm tình'. Tất nhiên nhiều độc giả tinh ý đã thấy bài viết có ý gì đó, dọn đường cho một chuyện nào đó, chứ sao tự nhiên lại nói chuyện quá khứ như vậy?
Vâng, xin thưa: có lý do.
Các cụ ta vẫn nói 'không có bữa tiệc vui nào không tàn'. 'Bữa tiệc' Diễn Đàn Trái Chiều đã kéo dài 8 năm rưỡi, không kể một chục năm kẻ này viết bài hàng tuần cho Việt Báo.
Qua những 'góp ý' của quý độc giả đối với Thư Ngỏ tuần rồi, phản ứng ủng hộ Vũ Linh của quý độc giả là món quà quý giá nhất, xúc động nhất VL nhận được sau gần hai chục năm cầm bút. VL chân thành cảm ơn từng người, đặc biệt là các độc giả và giới trẻ đang sống trong chế độ độc tài cộng sản tại VN đã dám theo dõi DĐTC. Nhưng quyết định đã được suy nghĩ kỹ lưỡng từ lâu, và VL tin đây là thời điểm thích hợp để gác kiếm — trong khi còn đứng thẳng, còn giữ được phong độ, còn minh mẫn. Đó là điều VL mong muốn nhất.
Những gì VL muốn nói, muốn làm, đã nói, đã làm, trong tư thế độc lập không bị gò bó bởi bất cứ gì, cho dù đó là thành kiến, tiền bạc, áp lực của bất cứ gì, bất cứ ai, hay thậm chí cũng chẳng bị lay chuyển bởi những sỉ vả bôi bác vớ vẩn, hạ cấp, nhiều khi trẻ con của những người chống đối, thù ghét VL vì bất cứ lý do gì.
DĐTC đã ra mắt, lớn mạnh không nhờ tiền bạc, không vì lợi lộc gì, đã chu toàn trách nhiệm tự mình đặt ra, đạt được chỗ đứng vững chắc trong cộng đồng Việt tỵ nạn, đã có dịp nghiêm chỉnh nói lên tiếng nói của khối người bảo thủ, tôn trọng sự thật, giá trị đạo đức, văn hóa dân tộc thuần túy, trong một môi trường hoàn toàn khác lạ, nhiều khi quái dị trong con mắt người tỵ nạn. Những gì DĐTC đã viết ra, những học giả, sử gia, xã hội học,... trong tương lai có thể liếc qua để có một ý niệm rõ hơn về cộng đồng tỵ nạn trong những năm tháng chuyển tiếp từ Việt Nam qua Âu Mỹ, từ xã hội Khổng Mạnh qua xã hội của tiền bạc, vật chất, của điện toán, của AI. Gần 20 năm đóng góp cho cộng đồng - kể từ những ngày viết cho Việt Báo - coi như rất bõ công.
Vì hành trình DĐTC đi qua là một hành trình thích đáng, ý nghĩa, công ích nếu không muốn nói là cần thiết, không có gì là phí phạm thời giờ hay công sức, không có gì đáng tiếc ngoại trừ đến lúc nào đó, phải ngưng thôi. Kẻ này rất hãnh diện đã có dịp đóng góp cho cộng đồng tỵ nạn, dù chỉ là vài cục sỏi nhỏ.
Nói đi cũng phải nói lại, phải nhìn nhận qua DĐTC, qua việc thu thập tin tức, suy tư để nhận định và viết bài, qua những ý kiến của độc giả, VL này đã học hỏi được thật nhiều, học về ngôn ngữ cú pháp tiếng Việt, về văn hóa Việt, về con người Việt, cũng như học về tiếng Mỹ, văn hóa Mỹ, con người Mỹ, và chính trị Mỹ. Đi một đàng học một sàng khôn, DĐTC đã đưa VL đi rất nhiều 'đàng', học rất nhiều 'sàng khôn'.
DĐTC có thể sống, tiếp tục con đường đang đi nữa không? Dĩ nhiên là có, tuy sức khỏe cá nhân của VL có suy yếu nhiều với tuổi hơn tám bó. VL này đã làm hai jobs trong hai chục năm qua: job chính kiếm ăn, và job phụ DĐTC, bây giờ có lẽ đã tới lúc cho thân già nghỉ ngơi. Thực tế mà nói DĐTC đã đóng góp đầy đủ những gì cần đóng góp. DĐTC sẽ không bao giờ là một cụ già gàn, sống vĩnh viễn trong quá khứ tự coi là vàng son, để nhắm mắt trước thực tế, không chịu 'buông'.
Thực tế là những quan điểm bảo thủ thuần tuý dân tộc của ta trong cái thế giới mới khác lạ này hiển nhiên cần điều chỉnh lại. Con người phải sống trong hiện tại và tương lai, không thể sống vĩnh viễn trong quá khứ bất kể vàng son tới đâu để trở thành những 'ông bình vôi'.
Dù muốn hay không thì cộng đồng Việt tỵ nạn cũng phải chấp nhận những xứ mình đang sống -từ Mỹ qua tới Tây Âu- là những 'quê hương thứ hai', nơi mình sẽ sống vĩnh viễn tới chết. Muốn thành công -và tất cả chúng ta đều muốn thành công- trong cuộc sống, chúng ta bắt buộc phải rũ bỏ phần nào quá khứ, thành kiến, để tìm cách thích hợp với môi trường sống mới. Rũ bỏ quá khứ dĩ nhiên không bao giờ có nghĩa là quên gốc, quên nguồn, quên tại sao chúng ta đang sống nơi đất khách quê người. Đây là những chuyện khắc ghi không xóa bỏ được trong tâm khảm mỗi người Việt tỵ nạn, thế hệ trước nhắc nhở thế hệ sau, luân chuyển vĩnh viễn không bao giờ ngừng.
Tháng Sáu này cũng là tháng kỷ niệm sinh nhật thứ 81 của VL này. Một dịp thích hợp cho việc... 'gác kiếm' mua cần câu, trong khi thế giới tiếp tục cuộc sống, như Mỹ nói, 'life goes on'. Một quyết định khó khăn vì ít khi nào một 'kiếm khách' biết khi nào cần gác kiếm, một người viết biết khi nào phải treo bút, một cụ già biết khi nào cần về chơi với con cháu, buông chuyện thị phi. Trong cuộc chạy đua tiếp sức lâu dài, VL không còn chạy nhanh như nhiều người khác được nữa, nên và phải nhường.
Thư ngỏ này sẽ là lời tạm biệt với quý độc giả. VL xin chân thành cáo lỗi đã không cùng quý độc giả tiếp tục cuộc hành trình vạn dặm Make America Great Again nữa để trả ơn nước Mỹ đã cho dân tỵ nạn và VL này dung thân. VL xin trân trọng ghi nhận hậu thuẫn vô cùng quý báu của quý độc giả trong suốt gần hai chục năm hành trình của VL này, của những vị độc giả đã có thiện chí đóng góp ý kiến, cũng như những vị khách đã chịu khó ngồi viết bài đóng góp cho DĐTC. Luôn cả những vị 'khách' bị VL này chôm bài mà không xin phép trước.
VL này cũng không bao giờ quên ơn anh Trần Dạ Từ, anh Phan Tấn Hải và Việt Báo đã mở cửa cho VL vào học và hành. Dù sau này đã không còn hợp tác, nhưng quan hệ của VL này với cá nhân các anh Từ và anh Hải tuyệt đối không hề sứt mẻ, vẫn đầy đủ tương kính, tương cảm. Công anh bạn già Nguyễn Xuân Nghĩa đã giúp hướng dẫn trong những ngày đầu cũng cần được ghi nhận.
Tương lai DĐTC ra sao? DĐTC chỉ là một trang mạng của một cá nhân, đóng cửa là hết. 'Công tác' của DĐTC sẽ do người khác tiếp tục hay không, dưới một tên nào khác, hình thức nào khác, là chuyện ngoài tầm tay kẻ này. DĐTC là một nghệ thuật sanh ra trong đam mê, không phải là công thức toán học máy móc có thể viết lại để người khác làm theo. Dù sao thì tiếng nói của sự thật, của chân lý bảo thủ, vẫn còn đầy rẫy. Vắng DĐTC, chợ vẫn đông.
Nhiều độc giả lo ngại không có DĐTC, những xuyên tạc bôi bác sẽ có đất tung hoành hơn. VL hiểu nỗi quan tâm đó. Nhưng sau gần hai chục năm cùng nhau theo dõi, quý độc giả đã có đủ kinh nghiệm, đủ nhãn quan để tự mình phân biệt thật giả. DĐTC có thể ra đi, nhưng những gì quý vị đã đọc, đã thấy, đã hiểu - không ai lấy đi được. Những xỉa xói của đám vẹt sẽ tiếp tục dù chỉ còn là những tiếng ồn nhàm tai của trẻ con, có khi cần thiết cho 'nồi cơm' của họ.
Tương lai VL ra sao? Mỗi tối thứ Sáu không gửi bài khiến nhiều độc giả cảm thấy như thiếu những bữa ăn tinh thần cho cả tuần, VL cảm thấy bồn chồn. Rồi qua thứ Bảy và những ngày sau, không còn đọc góp ý của độc giả nữa, VL cảm thấy hụt hẫng, như thiếu những bữa ăn tinh thần cả tuần cho chính mình.
Nhưng cũng đành chấp nhận cao niên -cũng như đã chấp nhận nhiều thứ cao khác như cao máu, cao mỡ, cao đường- tìm thú vui qua ngày, hợp với tuổi, tuy lập trường không chao đảo, luôn luôn ủng hộ những nỗ lực làm cho nước Mỹ vững mạnh, với hy vọng đất dung thân này của chúng ta vĩnh viễn là 'đất lành chim đậu' cho đám dân không may phải từ bỏ quê hương như chúng ta. VL hết viết, nhưng tư tưởng vẫn còn đó, với quan điểm bất di bất dịch. Tất cả các bài của diễn đàn vẫn còn đủ trong trang Bài Lưu/Lưu Trữ cho độc giả tham khảo nếu muốn (quý độc giả vẫn có thể tham khảo tất cả các bài cũ của DĐTC, dù DĐTC đóng cửa, không trả tiền 'thuê đất' cho Disqus trong ít lâu nữa; các góp ý của quý độc giả sẽ tiếp tục được nhận và đăng lại trong vài tuần tới).
Thỉnh thoảng có chuyện đáng quan tâm, VL này có thể lại phóng bút viết lai rai, rồi tìm chỗ phổ biến ké? Ai biết được?
Kính xin có lời chào chia tay cùng quý độc giả, với những lời cám ơn chân thành nhất, và những lời chúc tốt lành nhất tới tất cả.
Kính,
Vũ Linh
June 12nd. 2026
_______________
Tien Tran gởi
