Danh sách tư liệu
TÌM KIẾM
Giới thiệu kinh


 
TÔN GIẢ NI THÂU NA ĐỆ NHẤT TINH TẤN NI ĐOÀN


II. XUẤT GIA

Một ngày, khi đã lớn tuổi, vị trưởng giả qua đời. Ngài Thâu Na cho gọi các con đến và chia gia sản cho họ, phần mình chẳng giữ lại gì, sống nhờ vào các con. Cả cuộc đời Ngài đã hi sinh vì chúng, giờ đây các con là nơi nương tựa khi tuổi đã xế chiều.

Thoạt đầu, những người con cũng chăm lo cho mẹ chu toàn, từ cuộc sống đến việc cúng dường chư Tăng Ni. Nhưng càng về sau, họ càng thấy việc phải nuôi một người mẹ già không còn chút tài sản nào là một nghĩa vụ vô ích, một gánh nặng bắt buộc phải đeo mang. Vì thế, họ dần lơ là chuyện quan tâm đến mẹ, các cô con dâu thì đôi lúc lại bóng gió, nói xa nói gần. Thậm chí về sau, chẳng đứa nào muốn để Ngài ở nhà của chúng.

Ngài thấy thật đau lòng và nhận ra tình cảm thế gian quá mong manh, vô thường. Chính những đứa con mình dứt ruột sinh ra, tận tay chăm bẵm cho đến khi lớn khôn lại nhẫn tâm ruồng bỏ mẹ. Điều mà người đời thấy là diễm phúc hóa ra lại là một hậu họa. Lúc này, Ngài mới thấy thấm thía những lời mà Ðức Thế Tôn thường dạy. Ngài biết rằng chẳng thể dựa dẫm vào ai khác trên đời, dù đó có là người thương yêu, thân quyến ở bên cạnh mình. Chỉ có Tam Bảo thiêng liêng, tình cảm thánh thiện trong đạo lý mới là bến bờ an lành để nương tựa.

Chính vì thế, Ngài Thâu Na thường ít ở nhà, dành hầu hết thời gian đến tinh xá nghe Pháp, thực hành tu tập, lao tác để lắng tâm và vơi bớt muộn phiền.

Một hôm, Ngài đến tinh xá và được nghe một vị Tôn giả Ni thuyết giảng:

- Chúng sinh nhận biết cuộc đời qua các giác quan mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Mắt cho thấy hình ảnh, tai nghe được âm thanh, mũi ngửi hương thơm, lưỡi nếm mùi vị, thân cảm giác xúc chạm, ý nhận thức ý tưởng. Nếu gặp những điều ưa thích thì chúng sinh khát khao, tìm cầu. Trái lại, gặp những điều không ưa thì xua đuổi, trốn tránh. Chúng sinh bám chấp vào những hình ảnh, âm thanh...đó mà không thấy được bản chất của cuộc đời.

- Tất cả mọi điều trên đời đều là do duyên sinh, vô thường, có sinh rồi có diệt. Hoàn cảnh sướng khổ sẽ thay đổi, thân quyến không ở bên ta mãi, tình cảm chẳng bền lâu và ngay chính xác thân này cũng sẽ tàn hoại. Hãy rời bỏ chấp trước để xa lìa khổ đau.

Ngay khi Tôn giả dừng lời, Ngài Thâu Na liền chắp tay, tràn dâng niềm xúc động, Ngài thành kính thưa:

- Bạch Tôn giả, suốt thời gian qua con vốn rất phiền lòng về hoàn cảnh của mình. Nhưng hôm nay, bài Pháp của Tôn giả đã thức tỉnh tâm hồn con. Tình cảm nơi thế gian này chỉ là vô thường tạm bợ. Ai cũng vất vả cả một đời tranh đua rồi cuối cùng cũng không thoát khỏi bệnh tật, già nua và cái chết. Cúi xin Tôn giả cho phép con được xuất gia, nương theo chánh Pháp của Đức Thế Tôn, trở thành một Tỳ kheo trong Ni chúng ạ.

Vị Tôn giả gật đầu đồng ý. Hôm đó, Ngài Thâu Na quyết định tạm biệt thân quyến. Trên mái đầu đã điểm bạc, tóc dần được phủi sạch, Ngài khoác lên mình tấm y ca sa nâu và chính thức trở thành một vị Tỳ kheo Ni trong giáo đoàn của Đức Thế Tôn.


IV. HÀNG PHỤC NGOẠI ĐẠO

Năm ấy, Đức Thế Tôn cùng năm trăm vị Tỳ kheo tới thành Tỳ Xá Ly (Vesali) để hóa giải nạn dịch trầm trọng cướp đi sinh mạng của nhiều người. Lúc đó, Đức Thế Tôn trao cho dân chúng một bài kệ. Nhờ thành tâm trì tụng, người dân tăng được phước báu, những người mắc bệnh đều được khỏe mạnh hoàn toàn. Từ đó, cả thành Tỳ Xá Ly biết ơn Người, cúng dường vô số vải vóc, vật thực, vật dụng, thuốc men cho Tăng đoàn.

Lúc bấy giờ nội thành Tỳ Xá Ly có sáu vị tông sư ngoại đạo đang du hóa, thấy dân chúng kính ngưỡng chư vị Tỳ kheo, liền khởi tâm ganh ghét.

Sáng hôm ấy, sáu vị tông sư tới một bìa rừng ở ngoại thành để họp bàn âm mưu hủy hoại danh tiếng của Đức Thế Tôn. Họ dự định tổ chức một cuộc tranh biện rầm rộ, đưa ra các lý lẽ phủ nhận luật Nhân quả, Luân hồi, khuyến khích thụ hưởng... để lung lạc niềm tin của dân chúng.

- Này các vị, con người chẳng qua cũng chỉ là vật chất, được tạo thành từ đất, nước, gió, lửa. Chết đi rồi cũng trở lại vật chất. Thế nên, chẳng có đời này hay đời sau gì cả. Sống là phải tận hưởng. – Một vị nói.

Một vị khác tiếp thêm:

Trên đời không có nhân quả. Tất cả khổ, vui, phước họa gì cũng đều là ngẫu nhiên mà thôi.

Một vị khác lại nói:

Này các vị, tôi thì thấy mọi thứ đều đã được an bài sẵn rồi. Thế nên, cũng chẳng có nhân, chẳng có quả, chẳng có người bố thí, cũng chẳng có người được nhận. Tất cả là định mệnh.

Vị đến từ giáo phái Ni Kiền Tử thì bảo:

Ta sẽ thị hiện các loại thần thông để dân chúng thán phục.

Cuối cùng, các vị cùng bàn nhau rằng:

Sa môn Cồ Đàm thường không tranh luận với người khác trong những dịp như thế này. Vì thế, chúng ta cứ khiêu khích là chắc thắng.

Ngay lúc đó tại am thất, Tôn giả Thâu Na đang nhập định và biết được mọi chuyện. Thương xót cho chúng sinh vô minh, Ngài biết rằng nếu sáu tông sư ngoại đạo này hơn thua, nói xấu Đức Thế Tôn thì quả báo sẽ thật thảm khốc.

Vì vậy, trong chớp mắt Tôn giả biến mất tại am thất và hiện ra nơi sáu vị đang tụ họp. Ngài ngồi kiết già giữa hư không, gương mặt tĩnh lặng mà nghiêm nghị, hào quang sáng chói cả vùng trời. Tôn giả cất tiếng vang vọng:

- Này các vị, ta chính là đệ tử của Đức Thế Tôn, tên là Thâu Na. Này sáu vị tông sư, nếu các vị có khả năng, hãy lên đây và tranh luận với ta, ta sẽ giải đáp bất cứ điều gì các vị thắc mắc.

Nhóm cả sáu vị hốt hoảng, cúi mặt, không ai đáp lại. Khi đó, Ngài tiếp tục giảng giải trong niềm bao dung:

- Này các vị, Đức Thế Tôn là bậc tối thắng trên đời, là vị Thầy cao quý của cả trời và người, đến với thế gian vì lòng thương tưởng chúng sinh, không ai có thể vượt hơn được. Này các vị, hãy dừng lại. Nếu các vị còn tiếp tục giữ tâm hờn ghét, sẽ phải gánh chịu hậu quả thảm khốc.

Trước uy đức của Tôn giả Thâu Na, cả nhóm sáu vị đều không dám nói lên lời nào. Ngay hôm đó, họ lặng lẽ rời khỏi thành Tỳ Xá Ly. Dân chúng biết chuyện, lan truyền khắp cả kinh thành.

Lúc ấy, nhiều vị Tỳ kheo Ni liền đến thưa chuyện với Thế Tôn. Đức Thế Tôn tán thán rằng:

- Này các Tỳ kheo, Tỳ kheo Ni Thâu Na có đại thần lực, có đại uy lực, trí tuệ và đa văn. Không ai có thể tranh luận với nhóm sáu ngoại đạo kia dễ dàng như vậy, ngoại trừ Như Lai và Tỳ kheo Ni Thâu Na.

- Này các Tỳ kheo, trong các nữ đệ tử của Như Lai, có thể hàng phục ngoại đạo, chính là Tỳ kheo Ni Thâu Na.

Nghe những lời mà Thế Tôn ca ngợi về Tôn giả Thâu Na, tất cả chư Tỳ kheo Ni hoan hỷ, cúi đầu đảnh lễ Thế Tôn và ngưỡng vọng về giới đức cùng tấm lòng từ ái của Tôn giả Thâu Na

Trích: “Thánh Độ Mệnh” Tôn Giả Ni Thâu Na


__________________


Hoang Nguyen gởi