Vụ thảm sát ở Tuy Hòa - Chuyện bây giờ mới kể
Việt cộng thảm sát 141 người bị bắt đi “cải tạo” tại Lù Ba, Hòa định, Tuy hòa, Phú yên, ngày 3/4/1975 và những người tù cải tạo Bình Thuận .
Ngày 5-5-1975 Quân Cán Chính VNCH tại Bình Thuận bị VC bắt nhốt hết vô Lao Xá Phan Thiết cho đến ngày 10-5-1975 thì tất cả được triệu tập ra sân lao xá . Một tên cán bộ VC dân gốc Chợ Lầu nhảy rừng tập họp chúng tôi lại để nói chuyện . Tôi biết hắn ta là người cùng quê với tôi vì ngó quen mặt lắm và hắn ta nói riêng với tôi :
- Anh đi học tập ít hôm rồi về không sao đâu .
Tôi không biết tên tay VC này, nhưng theo giọng nói đặc biệt tôi biết hắn ta người gốc Xuân Hội, chắc có lẽ hắn ta biết tôi, và nghĩ rằng tôi cũng biết hắn ta, nên có vẻ ngượng ngùng chứ không vênh váo như những tên khác .
Chúng tôi nghe nói được chuyển đi chỗ khác có điều kiện học tập để được cắt mạng cho về thì tinh thần lên lắm, dù chút hy vọng mong manh cũng cố vịn vào . Nhưng hỡi ơi chuyến đi lần đó gần như là chuyến đi cuối cùng của nhóm 105 người anh em Sĩ Quan chúng tôi .
Trong nhóm có Thiếu tá lừng danh Thổ Thêm, người hùng Bình Thuận, Thiếu tá Đỗ Phương Gia, Chi Khu Phó CK/ Phan Lý Chàm ...còn đa số là Đại uý và trung uý ...Xe chạy chạy mãi theo tỉnh lộ 8 đường lên Thiện Giáo . Xe vượt qua Ma Lâm Thiện Giáo hướng về Di Linh, Lâm Đồng, tôi bắt đầu đặt câu hỏi trong đầu :
- Học tập kiểu gì đây, chắc họ đưa lên Lâm Đồng học chung trên đó, bất thần xe ngừng lại ở lá trống bên đường cho chúng tôi vệ sinh . Bỗng một tên nông dân VC hầm hầm lao tới chỗ tôi với gương mặt đầy thù hận . Tôi bị bề hội đồng ở Phan Rí Cửa ngày 5-5-1975 khi chúng tiễn lên xe nên cảnh giác lui lại thủ thế, nếu hắn có tấn công thì tôi còn đường tránh né chừ quyết không để nó đánh trúng . Hắn ta hỏi :
- Anh có phải là Đại uý Đặng Vũ Đàn Trưởng Phòng 2 Tiểu Khu không? Tôi biết hắn nhận lầm người nên nói nhanh :
- Không tôi là Trung úy Sơn ở TĐ229 Sông Mao . Hắn ta nhìn tôi một chập rồi bỏ đi chắc nhận ra tôi không phải đối tượng hắn muốn tìm thanh toán . Không biết việc gì sẽ xảy ra khi có Đặng Vũ Đàn ở đây . Cũng nên nhắc lại . Đại úy Nguyễn Văn Trò Đại Đội Trưởng ĐĐ Trinh sát Tỉnh, nghe lời vợ mò về Lại An trình diện ngày 3-5-1975 thì mấy giờ sau hai tên Du Kích VC đi xe Honda tới nhà bắt chở lên Tân Điền, xóm mà mấy ngày trước đây tôi được lệnh tấn công vô với đủ loại bom đạn, phi pháo ...Anh ta bị ra cái gọi là trước tòa nhân dân rừng rú và bị đặt lên vỉ sắt nướng sống cho chết và thây vứt ngoài ruộng cho chó ăn . Ngày hôm sau bà vợ mới tìm được xác đem về chôn, không biết còn nguyên hình hài hay không .
Xe không chạy theo hướng tỉnh lộ 8 nữa mà cắt rừng theo dấu xe be mà chạy vô núi Bà . Ông Thổ Thêm ngồi bên tôi nói, bỏ mẹ rồi bọn nó đưa mình lên Cà Tót . Tôi hỏi nhỏ Cà Tót là chỗ nào ? Ông Thêm nói :
- Tỉnh ủy Bình Thuận VC .
Nghe đến đây chúng tôi biết mình đã vào đường cùng có thể chúng đưa lên đây để xử bắn mà không một ai biết, nhưng biết sau giờ, những mũi súng AK của bọn Du Kích cứ lăm lăm vào người . Khi xe hết chạy được và chúng tôi được lệnh xuống xe đi bộ, mãi tới 10 giờ tối mới tới nơi, trên đường đi lắm nỗi gian truân, nhiều anh em bị hăm bắn bỏ chỉ vì đi không nổi .
Trời đêm tối thui chúng tôi phải vượt qua một con sưối cạn để đến trại chính . Mấy cây đèn dầu leo lét treo trên mấy cái chòi dưới lùm cây, chúng tôi bị bắt tập họp giữa sân để cho thủ trưởng Chính ủy VC nhìn mặt Thiếu tá người hùng Thổ Thêm, người đã bao năm chỉ cần nghe đến tên là bọn chúng lên cơn sốt rét .
- Anh nào là Thổ Thêm bước ra khỏi hàng,Thiếu tá thủ trưởng trại tù tên Hoa, người Đức nghĩa Phan Thiết lên tiếng .
- Có, Thiếu tá Thổ Thêm dõng dạc nói và bước ra khỏi hàng :
- Sau khi soi đèn Pin nhìn rõ gương mặt của ông Thêm, tay này vô cùng thất vọng vì hắn nghĩ chắc Thổ Thêm phải là người to lớn nét mặt hung dữ, không ngờ đây chỉ là một ông già ốm yếu hom hem, hiền từ sau mấy ngày tù do bọn chúng bỏ đói .
Hắn ta phất tay nói :
Anh về hàng và chúng tôi bị nằm ngoài trời sương ngủ thoải mái vì quá mệt mỏi sau 1 ngày vất vả .
Cuối cùng bị chúng trấn lột tịch thu hết những gì chúng tôi mang theo cả mền mùng, võng giày dép, thuốc men phòng thân .
Bình minh lên, ánh sáng rọi qua kẻ lá tôi nhận ra một đoàn người lố nhố ăn bận lôi thôi ốm đói trong những căn trại bằng tre dựng tạm lên tới khoảng trên 5000 ngàn người . Tới đây chúng tôi nhận ra chúng nhốt chúng tôi ở đây cho chết chứ không xử bắn . Niềm hy vọng sống sót lại bùng lên trong tôi . Và cuộc đời tù tội bắt đầu từ đây .
Thời gian thấm thoát trôi qua mới đó mà đã qua 3 năm tù . Chúng tôi bị đày ải qua đủ những trại tù, từ Cà tót tới Tổng trại 8 Sông Mao, đấp đường Dốc Bà Chá, Lương Sơn nơi có xác 7 chiếc xe Tank của VC bị ta bắn hạ trong đêm 16 tháng 4 khi chúng tiến về Lương Sơn . Rồi Nông Trường Bông Lương Sơn, Đập Tràn Sông Lũy, trại cuối cùng là Hàm Trí Long Hoa . với thành tích bỏ lại tại Cà Tót hơn 40 xác đồng đội, với 25 xác tại Sông Mao trong đó có một bạn ở Lâm Đồng vượt trại bị bắn chết và Thiếu úy Tám Đặc công, anh này trước là đặc Công VC hồi chánh được VNCH gắn lon Thiếu úy vì những thành tích diệt cộng . Sau khi vượt trại và sống trong rừng xuất hiện quấy phá VC, anh bị chúng truy lùng ráo riết nên một năm sau bị bắn chết, xác kéo về bỏ trên đường QL1 cho dân Hòa Đa xem .
Một buổi sáng của năm 1979, chỉ còn 1 tháng nữa là đến ngày Tết Âm Lịch, thay vì tập họp đi làm như thường lệ, chúng tôi được lệnh mang tất cả đồ đạc cá nhân mà VC gọi là “tư trang” ra sân tập họp . Nhìn ra con đường đất trước mặt tôi thấy một đoàn xe tải đậu thật nhiều, sau này tôi mới biết chính xác là 50 chục chiếc đang đậu im lìm như những bóng ma . Chúng tôi biết ngay có cuộc chuyển trại, nhưng không biết sẽ đi đâu, vì chúng tôi cũng nghe phong phanh biên giới phía Nam bị tụi Khờ Me Đỏ đánh phá dữ dội, chúng giết dân lành vô tội . Nhưng tại sao Trại đã hứa sau 3 năm sẽ cứu xét cho về nay lại chuyển trại . Thôi thì thà tin đĩ còn trinh chứ không tin mấy thằng VC này nữa .
100 người được thả về, 400 chuyển qua trại Sông Cái Phan Rang, còn lại mấy ngàn người cứ mỗi xe 50 chục người lên xe, bửng xe đóng khín, nhắm hướng Bắc trên QL1 mà tiến tới, tài xế không được ngủ, thậm chí ngừng xe để đi vệ sinh và bị bắt buộc phải lái một mạch 24 giờ liên tục, nên nếu gây tai nạn chắc chúng tôi chết hết vì không lối thoát, may mà chỉ có một xe lao xuống con mương của Đập Đồng Cam, nhưng hên là nước cạn nên không ai bị chết đuối trong 50 người bị nhốt như heo trên xe . Không biết chúng có bỏ thuốc xổ hay không trong thức ăn được cấp phát mà chúng tôi toàn bộ bị tiêu chảy rụng rời cả tay chân, giờ có muốn nhân cơ hội để trốn trại cũng không còn sức . Vệ sinh trên xe trong những chiếc sô, thùng mang theo rồi chờ khi được cho nghỉ trên đỉnh đèo Cả mới ném bên vệ đường đèo vắng người .Cuối cùng rồi cũng đến nơi chúng muốn tôi đến .
Hơn 8 giờ sáng, chúng tôi mới đến trại tù A30 Phú Khánh, nằm đối diện với xã Thạch Thành, chỉ cách Đập Đồng Cam chừng 2km, nguyên là khu đồn điền trồng mía thời Pháp, nay VC tịch thu, và được dàn chào khá kỹ lưỡng với mấy trăm côn an bò vàng, đực có cái có . Mặc kệ nó, chúng tôi tràn ra đám ruộng kế sân vận động Trại ngồi xả bầu tâm sự thoải mái mặc cho chúng hò hét, cho mấy con bò cái áo vàng xem thoải mái . Làm gì được nhau đây .
Chúng tôi được nhồi nhét vào những dãy nhà, thay vì chứa cỡ 80 chục thì nay phải chứa 120 chục người nên vô cùng chật chội và nóng bức, tối ngủ phải nằm nghiêng . Chúng tôi bắt đầu phản ứng cho là đảng nói láo không giữ lời hứa, nên có những phát ngôn bôi xấu đảng VC ra mặt, bọn chúng sợ chúng tôi nổi loạn nên mời giám đốc công an tỉnh Khánh Hòa đến nói chuyện, tên này bị chúng tôi dồn vào thế bí nên hứa lèo hứa cuội cho qua chuyện . Chúng lý luận rằng tình hình bên ngoài bất ổn các anh về lúc này không có lợi .
Buổi sáng hôm sau tôi được 1 trật tự của trại tên Bình nguyên là Trung sĩ Thiết Giáp VNCH can tội giết người nên ở tù, vô phòng giam kêu tôi ra gặp một người mà tay trật tự trại giới thiệu đây là Ban Phó Trại Trương Trọng Bính . Tôi lúng túng không biết mình bị gì đây mà bị kêu ra gặp tay hắc ám này, vì những người tù cũ họ cho biết tình hình và chúng tôi lấy tin cũng nhanh lắm . Ông ta hỏi :
- Anh là Trương Trọng Kháng, quê ở Chợ Lầu . “Tôi có 2 tên một tên Sơn và tên cúng cơm là Kháng lấy theo họ mẹ” . Tôi đáp, thưa Ban đúng .
- Anh có biết gốc gác gia đình ở đâu không ?
- Thưa Ban, tôi được biết ông cố ngoại gốc người Phù Cát, Bình Định, trước vào Phan Thiết làm quan rồi ở đó luôn . Chắc tay này xem lý lịch của tôi nên đến xác định, trong đâu tôi nghĩ nhanh :
Hắn ta Trương Trọng Bính, chẳng lẽ có bà con bên ngoại tôi? Chắc chắn là vậy vì nghe ông ta nói giọng Bình Định nhưng tôi làm ra vẻ như không biết . Ông ta gật gù và cho tôi về phòng, tên trật tự đi theo và nghe ông ta nói gì đó với hắn nên từ đó hắn chiếu cố đến đội tôi nhiều hơn, tôi càng khẳng định ông này có bà con với tôi nhưng không biết bà con, vai vế thế nào .Sau này tôi được biết tay Ban Phó Trại Trương Trọng Bính này, trước đã từng bị lính VNCH bắt được và hắn ta đã khai ra hết cơ sở của VC tại Phú Yên cho VNCH hốt hết, sau vì có đơn tố cáo nên hắn bị mất chức, tước luôn đảng tịch cho về vườn .
Ngày mai sau khi đội ổn định, chúng tôi phải đi làm và người tù được giao công việc phân phối cho các đội làm việc là anh Đại úy Tạo hồi còn Trung úy anh làm Trưởng Cuộc CSQG Sông Lòng Sông, thuộc quận Tuy Phong, Long Hương. Năm 1972 để chuẩn bị cho đấu tranh chính trị với VC, khóa sinh Sĩ quan Trường Bộ Binh Thủ Đức, trước khi ra trường phải đi chiến dịch . Khóa này Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho ra hết Bình Thuận trên 2000 Sinh Viên Sĩ Quan . Được chia ra về các xã, thôn mỗi toán cỡ 30 người do một sĩ quan Đại Đội Phó phụ trách . Tôi nhận một toán SVSQ ra hoạt động vùng Càn Rang, Tuy Phong . Vùng này VC rất nhiều, nên để an toàn cho anh em tôi liên lạc với anh Tạo tại Sông Lòng Sông, vùng này toàn người Chàm xin cho họ tối đến được vào xã ngủ vì nơi đây có đồn bót vững chắc, từ đó tôi quen với anh, sau anh xin đổi về quê anh ở Tuy Hòa và lên Đại úy làm Chỉ huy Trưởng CSQG Tuy Hòa . Tại đây tôi gặp anh Tạo, anh vô cùng mừng rỡ, anh mới hỏi tôi có cần anh giúp đỡ gì không vì giờ này anh được trại giao cho trong việc phân công các đội lao động .Tôi mới nói với anh, nếu anh thương tôi thì anh cho đội tôi làm công việc gì mà có thể cải thiện kiếm ăn thêm vì anh em trong đó có tôi đói quá, chứ không mong gì hơn .
Nhờ vậy mà đội tôi luôn có cái ăn thêm vì được cắt cử đi đào khoai mỳ, khoai lang, chặt mía, làm ruộng, vét mương có thể bắt rắn, chuột đồng, ếch nhái ăn thêm...Vác bổi cho lò đường, chúng tôi kiếm nước đường uống cũng khỏe, không phải trèo non lặn suối vác gỗ nặng nhọc, nên anh em trong đội cũng rất cám ơn anh Tạo .
Tôi mới tìm hiểu về anh Tạo, tôi luôn nghĩ anh là một Đại úy Cảnh Sát VNCH thế sao được trại trọng dụng cho giữ chức vụ quan trọng này . Một em thuộc diện Phục Quốc Quân người Tuy Hòa cho tôi biết bí mật này . Thiết nghĩ giờ này không cần giữ cho anh an toàn nữa vì anh có lẽ đã chết ở VN không ai còn ai biết tông tích về anh nữa, mà chuyện nói ra đây VC cũng không có lý do làm khó dễ anh . Câu truyện như thế này, mục đính nói ra là để tố cáo tội ác tầy trời của bọn VC đối xử tàn bạo với Quân Cán Chính VNCH mà thôi .
Trước khoảng 1 tháng ngày VC tràn vô Tuy Hòa, khi tỉnh lộ 7B biến thành con đường máu vì Quân Đoàn II di tản từ Phú Bổn về Tuy Hòa bị VC chận đánh và sau đó chúng chiếm Tuy Hòa khi VNCH di tản hết khỏi nơi đây . Anh là Chỉ Huy Trưởng CSQG Tuy Hòa nên dẫn Đại Đội Cảnh Sát Dã Chiến đi phục kích tiêu diệt được một ổ VC đột nhập trong đó có cô giao liên còn trẻ xinh đẹp bị thương nặng, vì lòng nhân đạo của một SQ/VNCH, anh thương tình sợ cô ta chết nên đã đích thân chở cô ta lên bệnh viện nhờ bác sĩ tận tâm chữa trị, vì thế cô này giữ được mạng sống. Đến khi VC vô, anh và một số Sĩ Quan VNCH không kịp di tản nên bị VC bắt nhốt và ngày định mệnh đã đến với số anh em này khi bọn VC khát máu trả thù hèn hạ lên các anh . Theo tôi biết qua lời kể của các nhân chứng hiện đang còn giam giữ tại trại tù A30 Phú khánh này thì ai trong diện Cảnh sát, Tình Báo, CTCT, An Ninh Quân Đội đều bị liệt kê vào loại ác ôn bất chấp luật tù binh quốc tế . Tôi xin trích một đoạn mà anh Trần Đoàn Hưng và một số nhân chứng đã cung cấp tư liệu về vụ thảm sát để diễn tả lại diễn tiến sự việc trả thù đê tiện của bọn VC này .
“Sau khi nghe lệnh “khoan hồng” và kêu gọi trình diện để được cải tạo của chính quyền quân quản cọng sản, các thành phần có tham gia quân đội hay cảnh sát, công chức chính quyền của chế độ Việt Nam Cọng Hòa đã chân thành hưởng ứng trình diện. Ngoài một số đã di tản vào phía Nam, con số quân cán chính ra trình diện với chính quyền Cách mạng Phú Yên có lẽ lên tới mấy ngàn người với niềm hy vọng mỏng manh sẽ được đối xử khoan hồng theo chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc. Nhưng tên VC khát máu Giám Đốc Sở Công An Phú Yên tên Lê Văn Liễm lập một danh sách phân loại và truyền lệnh : “Ai có tên đứng qua một bên xe và ai không có tên ngồi yên tại chỗ.” Con số được kêu tên vào chiều hôm ấy là 142 người gồm khoảng trên 80 cảnh sát và trên 60 mươi quân cán chính, trong số đó có đại úy Kế, Chi khu trưởng Tuy An, và anh chỉ huy trưởng CSQG Tuy Hòa Đại úy Nguyễn Văn Tạo bạn của tôi....
– Ông Nguyễn Khánh, chủ tịch xã Hòa Thắng
– Ông Nguyễn Phúc (em ông Khánh), trưởng ban quân xa ty Cảnh sát Phú Yên
– Ông Trung úy Nguyễn Văn Nê là cuộc trưởng thị xã Tuy Hòa
– Ông Nguyễn Phương (rể ông Khánh) là cuộc phó xã Hòa Đa
– Ông Châu Văn Hiển là Cảnh sát viên ty Cảnh sát Tuy Hòa
– Ông Nguyễn Hai là Cán bộ Xây dựng nông thôn
– Ông Ngô Văn Bộn là Cán bộ Xây dựng nông thôn…
Thảm thiết thay gia đình ông Nguyễn Khánh, bị thảm sát bốn người một lúc.
Ngoài ra, trong số sát thủ trong đêm thảm sát hãi hùng, tôi còn nhớ tên một người du kích là: Nguyễn Công Chánh”.
Theo một nhân chứng cải tạo không thuộc diện “bị xử” đã kể lại : Chiều hôm đó vào khoảng 16 giờ, toàn thể các “trại viên cải tạo” quân cán chính Sài Gòn đang tập trung tại trường tiểu học Đình Thọ thuộc xã Hòa Định, thì có xe của Giám Đốc Sở Công An Phú Yên Lê Văn Liễm trờ tới. Có cán bộ Công An cấp cao tới thăm tất phải có chuyện. Mà đúng như thế. Giám đốc Liễm dõng dạc truyền lệnh : Ai có tên đứng qua một bên xe và ai không có tên ngồi yên tại chỗ. Con số được kêu tên vào chiều hôm ấy là 142 người gồm khoảng trên 80 cảnh sát và trên 60 mươi quân cán chính. Trong số đó có đại úy Kế, Chi khu trưởng Tuy An, là sĩ quan có cấp bực cao nhất trong số được kêu tên nầy. Và ông giám đốc bình thản tuyên bố : Vì điều kiện học tập tại địa phương nầy không tốt cho một số quá đông, do vậy 142 người nầy sẽ được về tỉnh học tập với các điều kiện tốt hơn. Sau những chuẩn bị nhanh gọn để lên đường, tất cả 142 người chia tay các bạn để “đi về một phương trời khác” khi chạn vạn vừa buông. Có ngờ đâu, đoàn 142 người dắt díu nhau đi, không phải đi về tỉnh mà đi theo lối phía Bắc, qua ngõ “Lù Ba” và tiến dần tới các bãi thảo nguyên hoang vắng dẫn tới bên chân núi “Chà Rang”…Khi trời vừa tối sẩm, những người cải tạo còn ở lại Đình Thọ chợt nghe một tiếng nổ lớn và tiếp sau đó là những loạt đạn đại liên xối xả từ xa vọng về. Lúc đó, các tay quản giáo đã hô lên rằng : đó là tiếng súng đánh nhau của bộ đội ta và tàn quân ngụy. Nghe thì nghe vậy nhưng trong lòng mỗi người đang nung nấu một mối nghi ngờ và lo âu. Rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi xe của ông giám đốc Công an Lê Văn Liễm lại đến.
Gần một tuần sau, trong khi lao động, một số anh em cải tạo nghe dân làng Đình Thọ kháo láo : cách đây mấy đêm, có từng đoàn 5 người một, bị trói tay bằng dây dù, dẫn về phía núi Chà Rang và bị bắn chết chồng chất. Các trẻ em chăn bò cũng hoảng sợ kinh hoàng khi chứng kiến hàng đống xác người chết hôi thúi cả một vùng núi Chà Rang. Riêng người viết bài nầy, đã theo chân người thân đi tìm xác chú tại địa điểm trên. Trước khi đến “bãi xác” được chất hàng đống to đã bốc mùi kinh khiếp, một bãi nào dép, giày, bi đông, dụng cụ…nằm la liệt trên phần đất phía ngoài. Có lẽ, trước khi bị bắn, các cán bộ muốn “thanh tra đồ đạc phạm nhân” trước, để khỏi phải lục lọi trong cái đám xác bầy nhầy máu thịt !...
Có ai ngờ, trong sô 142 “học viên về tỉnh cải tạo” với những loạt đạn đại liên định mệnh tối hôm ấy, lại có một người sống sót. Nghe đâu người nầy sau đó đã cắn dây trói, chạy trốn vào phía Nam và thay tên đổi họ yên ổn làm ăn nơi một vùng đất mới…
Không biết trong hồ sơ về tội ác của Cọng Sản mà nghị viện Âu Châu đã lên án bằng nghị quyết 1481 ngày 24/01/2006 có liệt kê vụ thảm sát Mậu Thân (1968) ở Huế và thảm sát Mùa Xuân (1975) ở Phú Yên không ? Nếu không có, thì xin ai đó ở hải ngoại Âu Châu, làm ơn liên lạc với chúng tôi để ghi thêm vào “hồ sơ tội ác của cộng sản” cho đủ “con số tròn” .
Trong sự kiện này còn có một người sống sót là Đại úy Nguyễn Văn Tạo Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Tuy Hòa do được cô giao liên nhớ ơn cứu sống và đã đến kịp thời nơi thảm sát với lệnh cầm tay của tên Lê Văn Liễm cứu sống anh Nguyễn Văn Tạo, cô này đã đánh đổi bằng mất đảng, mất tất cả mọi quyền lợi chỉ để đổi lấy mạng sống ân nhân của mình, và dĩ nhiên anh chỉ thoát chết nhưng vẫn bị cải tạo như những người khác .
May mắn cho anh, Giám Thị trại A30 Phú Khánh Trung tá VC Trần Đức Hạnh, cũng có cảm tình với anh qua nghĩa cử cứu người giao liên VC nên trọng dụng anh . Riêng cô giao liên yêu anh và thăm nuôi anh cho đến ngày anh ra tù năm 1982, hai người kết hôn với nhau và sống tại Sài Gòn với nghề bán chợ trời .Anh em sĩ quan cải tạo tại A30 Phú Khánh có gặp anh chị, nhưng anh không đi diện HO có lẽ vì mặc cảm sao đó, một phần vì chị không chịu đi, anh đành ở lại với vợ người đã có ơn cứu sống anh và đi cho hết quãng đời còn lại . Nhưng qua tin của anh em cho biết, cuối cùnh anh cũng thuyết phục được vợ anh cô giao liên cùng anh đi qua Mỹ, tuy có trễ, và anh chị sống khép kín không tiếp xúc vứi người quen, và được tin anh đã mất mấy năm nay .
Riêng tên khát máu Lê Văn Liễm sau nầy thăng cấp đại tá làm giám đốc sở công an tỉnh Phú Yên cho tới khoảng năm 1997. Sau một vụ bê bối tham nhũng hàng chục tỷ đồng đã “hạ cánh an toàn” trong nhiệm vụ mới tại Cục Hậu Cần của Bộ Công An.
Cao Hoài Sơn
________________
Đỗ Hứng gởi